Điều thú vị nhất của đêm trắng Phần Lan có lẽ là: cùng một bầu trời không tối, nhưng mỗi người nhìn thấy một ý nghĩa khác nhau.
Ăn sáng ở Đức, ăn trưa ở Bỉ và ăn tối ở Hà Lan, trong nửa ngày tôi được nghe ba thứ tiếng khác nhau và trải nghiệm ba sắc thái văn hóa cực kỳ khác biệt.
Cậu tôi người nhỏ thó, chỉ cao chừng 1m50, nhưng trong cậu chứa đựng một sức mạnh của người khổng lồ, và trái tim thì vô cùng rộng lớn.
Điều tôi nhớ nhất về Hannover không phải Messe hiện đại, không phải New Town Hall mỹ lệ, cũng không phải những hàng anh đào nở rộ dưới nắng tháng Tư.
Trong một thế giới mà thông tin có thể bị “định hình” theo mục đích thương mại, việc tìm hiểu kỹ lưỡng trước khi đưa ra quyết định trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.
Thành phố với những bức tường cao vốn là một thể dạng khác của cái giếng – một nơi do chính ta tự tạo ra để bảo vệ mình khỏi những ký ức buồn đau.
Có những ván cờ không kết thúc bằng chiến thắng, mà bằng sự can đảm tiếp tục bước đi. Mùa xuân đến không phải để xóa đi mùa đông, mà để dạy ta cách kiên nhẫn đợi chờ.
Đáng lẽ tôi nên sống một cuộc đời phẳng lặng thay vì chọn con đường bão giông. Tôi cố gắng nhiều đến vậy, rốt cuộc là để làm gì?
Tôi từng đọc đâu đó rằng lãng phí, hay rác thải (waste) là một đặc điểm cố hữu của chủ nghĩa tư bản. Nhưng có phải chỉ tư bản mới lãng phí không?
Điều khiến một xã hội như Phần Lan vận hành được không phải là tiền trợ cấp, mà là niềm tin rằng con người, khi được trao cơ hội, sẽ chọn đứng dậy thay vì nằm chờ sung rụng.


