Hanh trinh trai nghiem
  • Home
  • Cà phê sáng
  • Trải nghiệm
  • Góc nhìn nghiêng
  • Cuộc sống muôn màu
  • Thế giới của T
  • Videos
  • About
Hanh trinh trai nghiem
  • Home
  • Cà phê sáng
  • Trải nghiệm
  • Góc nhìn nghiêng
  • Cuộc sống muôn màu
  • Thế giới của T
  • Videos
  • About
  • Home
  • Cà phê sáng
  • Trải nghiệm
  • Góc nhìn nghiêng
  • Cuộc sống muôn màu
  • Thế giới của T
  • Videos
  • About

Hanh trinh trai nghiem Hanh trinh trai nghiem

  • Home
  • Cà phê sáng
  • Trải nghiệm
  • Góc nhìn nghiêng
  • Cuộc sống muôn màu
  • Thế giới của T
  • Videos
  • About
Cà phê sáng

Cũng có ngày tôi “phải lòng” các chuyến tàu

Cũng có ngày tôi “phải lòng” các chuyến tàu
  • Facebook
  • Twitter
  • Pinterest
  • LinkedIn

Hồi ở Nhật, tôi được biết đến một kiểu nghiện: nghiện tàu. Người nghiện được gọi là Tetsudou Otaku, những người có niềm đam mê đặc biệt với việc chụp ảnh tàu, việc thu âm động cơ tàu hay tiếng nhạc thông báo ở ga, hay với cảm giác ngồi trên các dòng tàu khác nhau… Khi ấy, tôi chỉ thấy kiểu nghiện này kỳ cục buồn cười. Bởi hàng ngày cưỡi con Honda Lead đi làm, chắc số lần tôi ngồi tàu trong cả chục năm còn chưa đủ một bàn tay, biết gì mà thích.

Khi chuyển sang sống ở Vaasa, tôi thuê nhà ngay trung tâm nên rất gần ga. Cũng không gần đến mức tối nào cũng có thể nhìn thấy tàu đi qua như “Hai đứa trẻ” của Thạch Lam, nhưng ngày ngày hai bận đi-về tôi đều băng ngang qua đó. Nếu không vội, thế nào tôi cũng sẽ dừng lại trên cầu vượt một lúc chờ tàu chạy qua. Và lần nào trong lòng cũng thấy xốn xang.

Nếu so với tuổi đời của Vaasa thì nhà ga không già lắm, nhưng tòa nhà hành chính thì vẫn mang dáng dấp xưa cũ của châu Âu. Thỉnh thoảng có hôm hẳn là không bận rộn gì, tôi thích đến ngồi ở khoảng công viên nhỏ xinh phía trước nhà ga, nhìn về nơi ấy. Khoảng vườn toàn những cây phong và sồi cổ thụ, gốc to xù xì còn tán xòe rộng che rợp trên đầu, mưa nhỏ không ướt áo. Tôi chỉ ngồi yên đó, cảm nhận cuộc sống nhẹ nhàng đi lướt qua mình. Và nhìn những chuyến tàu về ga.

Ngày đầu đến Phần Lan, tôi với hai đứa trẻ đi tàu từ Helsinki về, xa lắc xa lơ. Rồi mấy lần đi chơi sau đó cũng chỉ cung đường ấy, chứ chưa bao giờ đi nơi nào khác. Về cơ bản, chỉ có duy nhất tàu VR liên tỉnh là dừng ở Vaasa. Thế nên với tôi, con tàu ấy là tàu-dẫn-đến-Helsinki. Dù tôi vẫn thích sự yên bình tĩnh lặng ở Vaasa, Helsinki giống như một cánh cửa thần kỳ nơi có thể đưa tôi ra thế giới bao la rộng lớn ngoài kia. Mỗi lần được kéo vali ra ga là một lần rộn ràng những nỗi vui, để khi trở về lại thấy yêu hơn căn hộ nhỏ xinh ấm cúng mà ba mẹ con tôi đã coi là nhà.

Cũng có lần tôi đến ga không phải để đi, mà là để đón người. Chị tôi cùng chồng đi công tác châu Âu, nhân tiện ghé qua thăm. Chị ngồi tàu từ Helsinki về, giữa đường nhắn tôi: “Mấy đứa ở trong rừng hả, đi mãi không thấy tới”. Tôi tưởng như mình đã biệt xứ mười năm thật, nhìn thấy tàu vào ga mà nước mắt rớm ra. Chị ở hai ngày rồi lại đi, tôi rời ga trước khi tàu chuyển bánh để không phải đứng trông theo trong cảm giác mình bị bỏ lại giữa rừng.

Cũng có lần tôi thấy ghét con tàu vì nghĩ nó đưa người ấy đi khỏi Vaasa cùng niềm hạnh phúc của tôi. Nhiều ngày sau đó đi qua ga, tôi thường lảng tránh việc nhìn về phía con tàu, sợ đụng phải nỗi buồn thương vơ vẩn của mình. Những hôm trời ẩm ương, tôi còn ngốc nghếch tưởng tượng ra hình ảnh người ấy đứng ở ga, chờ tôi đi qua như một cảnh lãng mạn thường thấy trong phim Hàn. Dần dần tôi cũng nhận ra là đó chỉ là một hành khách từng bước lên chuyến tàu đời tôi, đi một chặng ngắn và đã xuống ở ga mà người ta cần xuống. Sẽ có những người đến và đi như vậy, sau khi hoàn thành sứ mệnh đã được an bài. Tất cả những gì tôi cần làm chỉ là tiếp tục hành trình.

Khi chuyển về vùng thủ đô, tôi đi tàu nhiều hơn vì chẳng có phương tiện nào khác ngoài chiếc xe đạp cà tàng. Ngoài tàu liên tỉnh, ở đây còn có cả tàu nội hạt, di chuyển trong khu vực. Hồi đầu tôi cũng ngấm ngầm oán thán, trách cuộc đời xô đẩy mình đến cái chốn nửa quê nửa tỉnh dở dang, muốn đi mua mấy thứ đồ châu Á thôi cũng phải bắt tàu. Mà tàu chạy chậm rì rì, cuối tuần thì nhiều chuyến còn bị cắt, chẳng có tàu mà đi.

Rồi đến khi phải đi học hàng ngày, tàu trở thành một thứ quý giá với tôi. Hàng ngày tôi đi xe đạp từ nhà đến ga, rồi bắt tàu đến trường. Ga Kirkkonummi cũng cũ ngang với ga Vaasa, cũng có hàng cây đoạn cổ thụ xòe bóng rợp, nhưng tôi chưa khi nào có thời gian (hoặc dành thời gian) ngồi ở đó. Tôi thích đứng chờ tàu đến, và lần nào cũng vậy, hình ảnh con tàu hiện ra từ chỗ ngoặt đằng xa luôn mang lại một niềm hân hoan đặc biệt lạ lùng.

Hai mươi phút ngồi tàu đối với tôi là thời gian dễ chịu nhất trong ngày. Mùa đông, được bước vào khoang tàu ấm áp sau 10 phút đạp xe giữa trời âm độ quả thực giống như một đặc ân. Mùa hè với mùa thu, cửa sổ tàu trở thành nơi thích hợp nhất để ngắm cảnh sắc tuyệt đẹp chạy lướt bên đường. Mùa xuân, ánh nắng tươi rói sẽ chiếu thẳng vào tận mặt, nhắc kẻ lữ hành ngủ gật thức dậy mà xem chồi non đang mọc.

Dần dần, dù không tới mức nghiện như Tetsudou Otaku, nhưng tôi quyến luyến những chuyến tàu ấy lắm. Những ngày có việc vào trung tâm Helsinki hay đi đâu đó xa hơn, tôi thậm chí còn mong hành trình kéo dài mãi để tôi có thể cứ ngồi mãi trên tàu. Nhưng tôi cũng học được cách chấp nhận hiện thực, là hành trình nào rồi cũng có điểm dừng.

  • Facebook
  • Twitter
  • Pinterest
  • LinkedIn
Written by admin - 14 Tháng 9, 2026 - 2 Views

No Comment

Please Post Your Comments & Reviews
Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Previous Post

Bài viết liên quan

  • Tháng 9 2026
  • Tháng 7 2026
  • Tháng 6 2026
  • Tháng 5 2026
  • Tháng 4 2026
  • Tháng 3 2026
  • Tháng 12 2025
  • Tháng 10 2025
  • Tháng 8 2025
  • Tháng 7 2025
  • Tháng 6 2025
  • Tháng 5 2025
  • Tháng 3 2025
  • Tháng 10 2024
  • Tháng 9 2024
  • Tháng 3 2024
  • Tháng 12 2023
  • Tháng 11 2023
  • Tháng 9 2023
  • Tháng 8 2023
  • Tháng 7 2023
  • Tháng 6 2023
  • Tháng 5 2023
  • Tháng 4 2023
  • Tháng 3 2023

Chuyên mục

  • Cà phê sáng
  • Cuộc sống muôn màu
  • Đi và đến
  • Góc nhìn nghiêng
  • Hoang dã
  • Music
  • Thế giới của T
  • Trải nghiệm
  • Videos

Danh mục

  • Cà phê sáng
  • Cuộc sống muôn màu
  • Đi và đến
  • Góc nhìn nghiêng
  • Hoang dã
  • Music
  • Thế giới của T
  • Trải nghiệm
  • Videos

Bài viết mới

  • Cũng có ngày tôi “phải lòng” các chuyến tàu
  • Thôi “cho không biếu không” là tử tế với chính mình
  • Người ta làm gì trong đêm trắng Phần Lan?
  • Đi xuyên 3 nước và 1.200 năm trong… 12 tiếng
  • Cậu tôi, người một đời mở lối dẫn đường

Tags

Chính phủ Miễn phí Rệp giường Thành phố
Hanh trinh trai nghiem

https://traveltales.vn Copyright - 2023