Nếu bạn từng một lần đạp xe ngang qua những con đường quê vào tháng Sáu, khi hai bên phủ đầy lupine, bạn sẽ hiểu vì sao có người không nỡ phá chúng dù được trả tiền.
Trong thế giới đầy biến động, khả năng đứng vững một mình là điều tuyệt vời. Nhưng nếu tuân theo một cách cực đoan, sisu sẽ trở thành một sợi dây trói vô hình.
Nhắc lại hai câu thơ này, tôi vẫn hận em biên tập viên đã sửa trong cuốn GLIK của mình thành “Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt”. Của nợ, nếu thế, câu sau phải là “Còn hơn buồn… lay lắt suốt trăm năm”.
Nếu bạn định đến Mallorca, đừng quên mang theo máy trợ thở. Tin tôi đi, bạn sẽ trải qua rất nhiều khoảnh khắc breathtaking.
Sống ở châu Âu thì đương nhiên mọi thứ đều đắt đỏ, nhưng luôn có những cách để chúng tôi sử dụng hiệu quả hơn khoản ngân sách còi cọc của mình. Và một phương án tối ưu là mua, thậm chí xin đồ cũ.
Vấn đề là có những lý do khiến người ta bị hấp dẫn bởi hành vi không mua vé. Trên tàu và xe điện thì không có ai soát vé, còn đi xe buýt thì tài xế thường chỉ nhìn qua một cách chiếu lệ cho xong. Tàu liên vận thậm chí còn không có cả thanh tra xuất hiện.
Sau hai năm sống ở Vaasa, chúng tôi chuyển về gần thủ đô “cho tiện”. Chốt xong một cái là gói ghém đồ đạc, vài ngày sau đã gọn ghẽ trên xe tải cùng nhau lai kinh.
Không buồn, không vui, không tình yêu và không sở thích, tôi thực sự rất muốn được “xỏ vào giày” của họ một lần để biết cảm giác sống như hòn đá thế nào.
Sau 3 ngày lang thang khắp mọi lối ngang ngõ dọc ở phố cổ Gamla Stan, mắt tôi cuối cùng cũng đã no nê với các công trình tuyệt tác, còn chân thì quen từng phiến đá lát đường.
Vốn không đọc báo, tôi không mấy lưu tâm đến nạn rệp giường đang càn quét ở mấy nước châu Âu, cho tới một ngày loài sinh vật được gọi là “covid có chân” đó đến gõ cửa nhà mình.



