Giờ thì có lẽ ký ức về những ngày lockdown trong Đại dịch COVID đã dần phai nhạt trong tâm trí nhiều người. Nhưng đối với tôi, đó là những ngày khó quên. Tôi sẽ đăng dần trong post này về những ngày điên khùng nhất của đời mình.
Khi hiểu về “ác mộng” của người Phần, tôi bắt đầu lý giải được “ác mộng” của những người nước ngoài sống ở cái vùng cực bắc lạnh lẽo này.
Vẫn tưởng anh Trần Lê Quỳnh chỉ tưởng tượng vậy thôi, hóa ra có tuyết rơi vào mùa hè thật. Cứ như thể ở cái chốn này, chuyện kỳ lạ nào cũng có thể xảy ra.
Thật may là cuối cùng tôi cũng nhận ra, mình đến đây không phải để làm việc kiếm tiền bạt mạng. Nhu cầu ít đi một chút cũng không sao, cuộc sống này còn nhiều thứ để ngắm nhìn.
Mấy đứa bạn người nước ngoài thường bảo tôi, mày chẳng giống người Việt tẹo nào. Tôi cười, chắc vì thế nên tao mới tìm đường bỏ quê đi.
Tôi gọi việc đi nhận đồ ăn miễn phí là “giải cứu đồ ăn”, nghe hay ho, mà lại giúp mình gỡ gạc phần nào “nhân phẩm”. Đối với những người không có việc làm (hoặc quá lười không chịu đi làm) thì đây cũng là một chương trình đáng giá.
Luôn là như vậy, muốn được thứ này thì phải chấp nhận mất thứ kia, chúng ta có rất nhiều thứ phải đánh đổi trong đời.
Cứ đến tối, chúng tôi lại đi “giải cứu” hoa. Đi loanh quanh chừng 2 tiếng là đầy hai xô 5 lít, về rửa rồi cho vào lò sấy cả đêm, trưa hôm sau là đã có “thần dược” để dùng.
Trong tình huống không có gì bỏ bụng thì món này cũng khá ngon, nhất là khi vừa ăn vừa nghĩ rằng “tốt quá, hôm nay mình không tốn xu nào cho bữa sáng”. Nhưng tôi dặn Bin Be sau này nhất định không ăn “bánh mì kẹp cơm… gạo lứt”
Sau cả mùa đông dài dằng dặc thiếu rau, tôi sung sướng vẫy vùng trong những làn sóng rau xanh mướt. Khoái nhất là việc không phải trả tiền.



