Luôn là như vậy, muốn được thứ này thì phải chấp nhận mất thứ kia, chúng ta có rất nhiều thứ phải đánh đổi trong đời.
Cứ đến tối, chúng tôi lại đi “giải cứu” hoa. Đi loanh quanh chừng 2 tiếng là đầy hai xô 5 lít, về rửa rồi cho vào lò sấy cả đêm, trưa hôm sau là đã có “thần dược” để dùng.
Trong tình huống không có gì bỏ bụng thì món này cũng khá ngon, nhất là khi vừa ăn vừa nghĩ rằng “tốt quá, hôm nay mình không tốn xu nào cho bữa sáng”. Nhưng tôi dặn Bin Be sau này nhất định không ăn “bánh mì kẹp cơm… gạo lứt”
Sau cả mùa đông dài dằng dặc thiếu rau, tôi sung sướng vẫy vùng trong những làn sóng rau xanh mướt. Khoái nhất là việc không phải trả tiền.
Rốt cuộc thì trên đời này có thứ gì là miễn phí thực sự hay không?
Tôi vốn ghét mùa hè, không phải vì những lý do thấm đẫm thơ văn thời đi học, mà đơn giản vì nóng quá. Nhưng rồi không biết, mùa hè […]
Cơ bản thì con người không ai chỉ nạp vào mà không phải thải ra, nên có viết về chuyện “giải quyết nỗi buồn” cũng hết sức bình thường, dù bạn có thể sẽ nhăn mặt khi thấy rằng nó có chút “bốc mùi”.
Có những sự thật dù ta cố quên đi, nhưng không có nghĩa là nó không tồn tại.
“Ngày mai có ra sao thì cũng không sao. Tất cả chỉ là trải nghiệm thôi.
Thế quái nào mà cuộc đời lại đưa đẩy tôi đến nghiệp bán xe đạp cũ. Vaasa là thành phố nhỏ, nên xe đạp trở thành phương tiện cá nhân cực kỳ thích hợp; trong khi sinh viên ngắn hạn chỉ cần một chiếc xe đi tốt trong vòng vài tháng.



